Vietnamese Belarusian Bulgarian Chinese (Simplified) Chinese (Traditional) Croatian Czech Dutch English Filipino Finnish French Georgian German Greek Hindi Hungarian Indonesian Italian Japanese Korean Latvian Malay Norwegian Persian Polish Portuguese Russian Spanish Swedish Thai Turkish Ukrainian

BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG CỦA MỘT VI GIẢNG SƯ (KỶ YẾU LỚP CCGS KHÓA IV - PHẦN II: MÁI TRƯỜNG LƯU DẤU)

Thứ bảy, 30 Tháng 1 2010 11:48 Hiếu Thảo
In PDF.

BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG CỦA MỘT VI GIẢNG SƯ

          Một trong những ham muốn tột cùng của con người là sự thành công. Chúng ta học tập, rèn luyện và làm việc để thực hiện ước mong đó. Và hẳn chúng ta đã từng suy nghĩ, trăn trở để lựa chọn hướng đi, mục đích và giá trị đích thực của thành công.

Trong cuộc sống có không ít kẻ “ Nay vầy mai khác”, gặp một trở ngại là lập trường đã bấp bênh, nhưng cũng không ít người biết đứng lên trên hoàn cảnh, kiên nhẫn chịu đựng bởi họ có suy nghĩ rằng thành công không phải là một may mắn hay là một số phận. Mà thành công là sự cố gắng của một quá trình. Và con đường đi đến thành công không dễ dàng, phải vượt qua nhiều khó khăn thử thách để có thể đến đích.

            Thế hệ chúng ta ngày nay đang đứng trước thềm của một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của một nền văn minh khoa học kỷ thuật cực thịnh về vật chất, nền đạo đức của con người đang bị băng hoại, nhân cách con người đã bị vật chất hóa đến mức báo động. Những vụ cướp bóc với quy mô lớn, việc buôn bán “ Cái chết trắng” heroin, nạn mại dâm, ma túy  . . .đã, đang và sẽ tiếp tục là mối đe dọa đối với toàn cầu. Đến lúc con người phải quay tìm về để tìm lại chính mình. Hơn bao giờ hết tinh thần và trách nhiệm của Phật giáo nói chung và của một vị giảng sư nói riêng cần phải phải ra sức đưa ánh sáng trí tuệ của đạo Phật vào đời, xây dựng con người có tình thương, có ý thức, có trách nhiệm với cộng đồng, đúng với phương châm: Đạo Pháp gắn liền với Dân Tộc. Vì vậy, ngày nay Giáo hội đã nỗ lực đào tạo, vun bồi nhiều thế hệ giảng sư để “hoằng dương Phật pháp”, phục vụ chúng sanh. Với số kiến thức đã được học ở các trường Trung cấp, Cao đẳng Phật học hoặc Học Viện Phật Giáo rồi vào các khóa Trung cấp và Cao cấp giảng sư, cùng với những vốn liếng được trau dồi ở các Trường Đại học thế học, các Tăng Ni cho là đủ điều kiện để trở thành một giảng sư. Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác, nhiều Tăng Ni trẻ thiếu sự tự tin và chân thành trên pháp tòa, khi đứng trên bục giảng mới thấy được những cái khó, không giản đơn  như mình tưởng, từ đó chán nản, từ bỏ những ước mơ, hoài bảo hằng ấp ủ, thối thất tâm nguyện “hoằng dương Chánh pháp” của mình. Người được coi là thành công thực sự theo đúng nghĩa của nó, ngoài kiến thức thức, tài năng, kinh nghiệm sống và làm việc, môi trường để phát triển  . . . điều quan trọng hơn hết là sự tự tin, một ý chí, một nghị lực bền bỉ để theo đuổi mục tiêu và trên hết, luôn học hỏi từng ngày.

            Người xưa rất coi trọng việc lập chí lập thân. Ai không có mục đích để đeo đuổi cũng như không làm được việc gì để lưu danh lại đời sau thì người ấy chẳng khác nào con thuyền giữa biển khơi, không buồm, không lái, không định đựoc hướng đi. Cuộc đời như biển hồ rộng lớn đầy áp những cơn sóng nhỏ, sóng to, đôi khi còn có cả bảo táp mưa sa. Vậy muốn thành công trên đường đời cũng như trên đường đạo thì dĩ nhiên không thể có gót chân của người hèn nhát, nản lòng. Một nhà văn pháp có nói: “ nản lòng là cái chết trong tâm hồn’.

            Ông cha ta đã từng dạy: ” Thất bại là mẹ thành công” Điều này nhắc nhở chúng ta dù gặp khó khăn đến đâu cũng phải giữ vững chí nguyện “hoằng pháp vi gia vụ”. Muốn hoàn thành chí nguyện ấy, trước hết cần phải lưu tâm và ghi nhớ những điểm quan trọng cần phải có của một vị giảng sư: Để thành công trong thuyết giảng, thì cần phải có phương pháp diễn giảng. Muốn có được phương pháp diễn giảng tốt, thì cần phải có những bước sau đây:

1. Chuẩn bị xa cho một buổi giảng: chuẩn bị ở đây có nghĩa là được đào tạo về nhiều phương diện, nói khác hơn là huấn luyện từ trước, để đến lúc lên pháp tòa không còn ngượng nghịu, ấp úng.

Muốn được như thế, đòi hỏi vị giảng sư phải:

a) Am tường giáo lý – chuẩn bị kiến thức: Một giảng sư phải thông hiểu càng nhiều môn càng tốt. Phải gia tâm nghiên cứu, sưu tầm các môn học khác như: tôn giáo, triết lý, văn học, xã hội v.v... Đọc nhiều các loại sách: học làm người, tư tưởng Đông Tây…, những loại sách có thể giúp kiến thức phát triển để làm nền tảng vững chắc cho việc diễn giảng. Nhưng đọc sách phải có nghệ thuật:

+ Ý thức đọc sách tối cần, tránh đọc những loại sách làm mất thời giờ và bị đầu độc.

+ Đừng đọc nhiều quá mà tiêu hóa không kịp, mà cũng đừng đọc ít quá.

+ Đọc với sự chú tâm, với trí tìm hiểu, với óc phẩm bình và đọc để mà học.

+ Đọc và toát yếu, chép dàn bài, ghi tư tưởng hay và sưu tập danh ngôn.

+ Tránh lối đọc để khoe: “tôi đọc nhiều sách”.

b) Luyện trí nhớ: trí nhớ cung cấp cho ý tưởng, ý niệm, nhờ đó xây dựng được lý luận – Ký ức nghèo kém quá thì lấy đâu để thuyết. Có nhiều cách luyện trí nhớ, song đây là những phương pháp chính yếu:

- Khéo đặt câu hỏi, khắc sâu hình ảnh hoặc cảm tưởng trong óc ta.

- Liên tưởng, lặp đi lặp lại.

- Đọc lớn tiếng, đọc nhiều lần, mỗi lần 10 phút, để cho mau nhớ và nhớ lâu hơn là đọc một lúc trong vài ba tiếng đồng hồ.

- Tránh những việc phá hoại trí nhớ như: thức quá khuya, hút thuốc nhiều.

c) Luyện giọng: Một giảng sư muốn thu hút thính giả từ chỗ mê mờ đến hiểu đạo, không thể không quan tâm đến giọng nói. Tư tưởng dù hay đến đâu, giáo lý dù hiểu sâu đến đâu, vẫn không thu đạt được kết quả như ý, nếu không diễn đạt bằng giọng nói truyền cảm.

d) Âm điệu: lời nói có âm điệu, dịu, sắc mà hùng, ấm làm cho sáng tỏ ý tưởng, dễ nhận thức hơn, dễ thu hút và gây cảm tình với thính giả.

- Nói xuôi xị, cứng nhắc, nói rề rề, rên rên… thì khó được thính giả chấp nhận. Vì thế phải chuẩn bị tập đọc, diễn tả âm điệu thật nhiều, khi một mình trong phòng vắng hay giữa đồng trống, sửa soạn âm điệu: cao, thấp, trầm, hùng. Tập cho đến khi trở thành một thói quen. Lời nói có lúc êm như suối đàn, có lúc hùng dũng như thác đổ, hết than thở đến ngạc nhiên, lúc nào cũng pha màu: hỷ, nộ, ái, ố, lạc…

đ)  Làm quen hay đọc sách của nhiều pháp sư, giảng sư hay diễn giả danh tiếng:

- Đừng bỏ qua những cơ hội tốt tham dự những buổi thuyết pháp, diễn thuyết của pháp sư, giáo sư tên tuổi, những buổi nói chuyện của những nhân vật lừng danh trong các ngành văn chương, nghệ thuật, khoa học… Mỗi người đều có những bí quyết giúp họ thành công. Có vị hấp dẫn bằng điệu bộ, có vị chinh phục bằng giọng nói, bằng những lặng thinh đúng lúc. Có vị thu hút bằng lời văn phong phú, nhẹ nhàng, êm dịu v.v… Tất cả đó là những bài học quý giá nhất của mỗi vị giảng sư. Cứ mỗi lần dự nghe một buổi diễn giảng là một lần hun đúc thêm cho mình nhiều kinh nghiệm, tích trữ lâu dần thành kho tàng kinh nghiệm quý báu.

Kính chúc Quý Tăng Ni Tân Giảng Sư tương lai của Lớp Đào Tạo Cao Cấp Giảng sư Niên Khóa 2006 – 2008 thành công và thành công tốt đẹp trên con đường Hoằng Pháp lợi sanh.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

TÂM PHÀM ĐẤT THÁNH

 

                                                                                                Thích nữ Chủng Liên

                                                                       

Sau một thời gian dài quyết tâm hạ thủ công phu, thu thúc lục căn đoạn trừ các dục, ngày đêm trì niệm hồng danh Đức Phật A Di Đà không gián đoạn, Thầy Pháp Đăng được Đức Phật A Di Đà thọ ký được sanh về cõi Cực lạc quốc độ của Ngài, sau khi Thầy xả bỏ trả lại thân tứ đại tại cõi Ta Bà khổ (trái đất này ý mà).

Khi được đặt chân trên đất Phật, Thầy sung sướng vui mừng không thể tả xiết, mặc dầu khi còn ở cõi Ta Bà, nơi đây, đã được mô tả rất nhiều trong kinh Phật nhưng Thầy vẫn thấy kinh ngạc với vẻ đẹp siêu phàm xuất thánh, với kỳ hoa dị thảo, lấp lánh của kim cương, hột xoàn, hột nào hột nấy to bằng cục đá chứ không phải tính bằng đơn vị Cara đâu, màu vàng rực hấp dẫn của vàng Sjc 9999 đầy dọc hai bên đường, ngọc ngà, châu báu, pha lê, xa cừ mã não vv… dùng để làm đường xá, công viên, lan can, cầu đường, nhà cửa… nhiều vô số không phải quý hiếm như ở dưới cõi Ta Bà bày bán trong tiệm đâu. Dân chúng nơi đây ở trong cung điện tiện nghi không thể nghĩ bàn so với tiện nghi văn minh của nước Mỹ có thấm vào đâu, so với môi trường sạch và xanh của nước Singapore thì kể làm gì, nói chung là quá siêu xuất. Còn phương tiện đi lại tùy theo hạng Thượng, Trung, Hạ, ở đây không bị lệ thuộc vào xăng nhớt, gaz, năng lượng, nên không sợ xăng tăng giá, hay thời tiết nắng mưa, kẹt xe gì ráo. Thầy vãng sanh lên đây là Thầy được cấp ngay một Hoa sen thật đẹp của hàng Trung phẩm hạ sanh, Thầy cứ việc leo vào ngồi hoặc đứng, hoặc nằm trong đài sen khởi ý tưởng muốn đi đâu là hoa sen sẽ đưa Thầy đi đến đó, với tốc độ của tên lửa hay là siêu phi cơ, tốc độ xe hơi, tàu hỏa, honda, xe đạp là tùy ý thích của Thầy, khỏi cần bằng lái, tập lái, khỏi sợ tai nạn giao thông hay công an, nơi đây không có đèn đỏ, khỏi đội mũ bảo hiểm nữa.

Tóm lại, thế giới này miễn bàn về sanh, lão, bệnh, tử, bởi vì không có tai nạn, bệnh hoạn và chết chóc.

Từ tâm trạng sung sướng cùng tột của niềm vui chiến thắng sau thời gian dài phấn đấu tu tập khổ nhọc, chuyển sang niềm tự hào vô biên, so với niềm tự hào khi thi đậu Đại học lúc còn ở dưới hạ giới thì hơn gấp vạn lần ấy chứ! Thôi thì về đến đây là an toàn rồi, khỏi lo nghĩ gì nữa, ai ra sao thì ra, ai bảo biết Ta Bà khổ mà không chịu tu niệm Phật cầu vãng sanh mà chi, mình chính thức nhập khẩu quốc tịch đất Phật ở đây rồi.

Thôi ta phải đi dự Đại hội, lễ ra mắt Phật quốc tổng kết người vãng sanh trong khóa này ngay, xe hoa sen chở Thầy lao vút trong nháy mắt thì đến Hội Trường Phật Điện. Thầy choáng ngợp trước vẻ đẹp hoành tráng nơi đây phải nói là kỳ quan Phật quốc, hàng hàng lớp lớp đông đảo người vảng sanh theo thứ bậc, quen có lạ có, Thầy gặp rất nhiều Chư Tôn Đức đạo cao Đức trọng dưới Hạ giới nhưng Thầy không dám chào, bỗng Thầy giật mình dụi mắt nhìn kỹ, ai như sư huynh của ta vậy cà! Đúng rồi, sư huynh chứ ai! Sư Huynh đang nói chuyện với một vị chói sáng ánh hào quang của hàng Thượng phẩm thượng sanh, còn chính sư huynh thì cũng toát ánh hào quang của hạng Trung phẩm thượng sanh, Thầy biết rõ qui tắc là hàng Thượng,  Trung, Hạ của Thượng phẩm thượng sanh  mới có toát hào quang từ cơ thể, và xe Hoa sen của các Ngài ngự kiểu dáng đặc biệt đẹp gấp ngàn lần xe của Thầy (so với chiếc hơi Meccides tối tân với chiếc xe cúp cổ lổ sỉ dưới Hạ giới vậy đó), đặc biệt chiếc xe Hoa sen nào dù hàng thượng phẩm hay hạng hạ phẩm khi vào phòng họp trở thành chiếc ghế ngồi hoa sen thật xinh xắn êm ái, gọn nhẹ, khỏi cần vào Garare. Thầy kinh ngạc thầm nghĩ: Sư huynh mà cũng được vãng sanh nơi thế giới này sao? Mà sanh vào ngôi cao gần cùng tột nữa chứ! Thầy nhớ lại hồi còn dưới hạ giới Sư huynh đâu có nổ lực niệm Phật như mình đâu, niệm đến quên ăn bỏ ngủ, hết Phật thất này đến Phật thất kia, khổ cực như mình, nói về tài thì sư huynh chẳng tài cán chi, ngoài hai thời tụng niệm, hai thời khóa thiền tọa, làm những công việc Tăng sai, hay phụ giúp vườn, rẩy bếp núc công việc nặng nề cùng Phật tử với nụ cười đôn hậu giọng nói chơn chất như bản tính của sư huynh hồi nào đến giờ. Sư huynh tu tà tà, chẳng có gì gọi là hạ thủ công phu, Sư huynh đây có đăng đàn giảng pháp ở đạo tràng nào, sư  huynh cũng chưa bao giờ dẫn chương trình của buổi lễ nào, chưa bao giờ giải kinh dịch sách. Cũng chẳng có bố thí, từ thiện, xây cầu đắp đường…, nói chung tài đức của sư huynh chẳng có gì hết cho Thầy tâm phục khẩu phục. Ấy vậy mà với phẩm vị của sư Huynh trên cõi Phật này mình nào dám đến gần để chào hỏi, chuyện trò.

Thầy buồn hiu từ khi thấy sư Huynh của mình rở rang sáng chói trên này, tâm trạng của Thầy ngổn ngang trăm mối, thắc mắc, nghi ngờ cõi Phật, không hiểu Sư Huynh chạy chọt sao mà được về đây, hay Đức Phật thiên vị. Nghĩ đến đây đột nhiên có gì đó đánh mạnh vào thân Thầy cái bốp làm Thầy giật cả mình, thì ra các cánh sen héo đã ngã rạp vào thầy, Thầy hoảng hốt không biết khi về đi bằng cách nào khi xe hoa sen chợt hư bất tử vậy nè! Nhưng có một giọng nói ngọt ngào giống giọng sư Huynh: Tưởng đã buông tâm ngạo mạn đó ở Hạ giới rồi chứ! Buông xuống ngay đi, Hoa sen sẽ tươi ngay thôi! Đệ thương yêu của Ta, Ta đang ở trên đệ đây!

 

Lần cập nhật cuối lúc Thứ tư, 17 Tháng 3 2010 10:36